Và mỗi năm, cứ đến ngày giỗ của Thanh, nhiều người không mời lại lục sục kéo về thôn Tân Mỹ để chứng kiến những chuyện kỳ lạ xảy ra trong gia đình ông Hai Lũy
Theo các tài liệu nghiên cứu đạo, nhập hồn, lên đồng là một hoạt động tôn giáo có cỗi nguồn đến hàng ngàn năm trước của con người. Việc quét rửa bùn đất ở nhà, ông giao lại cho đứa con trai lớn tên Nguyễn Văn Thanh (SN 1980, lúc này mới 19 tuổi) tính liệu. Khi bão lũ đi qua, nước bắt đầu rút, ông Hai Lũy mới cùng nhiều trai tráng ở thôn đi vớt xác của 7 người bị chết xóm bên.
Lâu nay chết đi, con không được ở cạnh mẹ”… Di ảnh của Thanh, chàng trai được cha mẹ tổ chức đám cưới khi đã chết Ly kỳ chuyện người chết quay về đòi “cưới vợ” Trong lúc ai nấy không biết chuyện gì, lại tá hỏa khi nhận thấy người Tuấn toàn thân tay chân giá ngắt, bộc lộ đi đứng, nói năng thiên nhiên lại giống với Thanh ngày xưa.
Đó có thể là Saman giáo, một dạng lên đồng nhập hồn của vùng đồng cỏ Siberi – Mông Cổ, lên đồng như hợp thể với vũ trụ của Đạo giáo (Trung Quốc) và cũng là gốc của đồng bóng Việt Nam, phù thủy, thầy cúng của các văn hóa tiểu đảo… Vong nhập, lên đồng… là một trạng thái tâm lý đặc biệt, một trạng thái bệnh lý phát xuất từ vô thức, theo danh mục các loại bệnh tâm thần của Tổ chức Y tế thế giới được xếp vào loại hội chứng lên đồng.
Ông liền ói đến mật xanh mật vàng. Đặc biệt hơn, Tuấn tâm tư, khi chết xuống dưới, Thanh có gặp cô bé chết trôi tên Hội năm xưa và cả 2 đã… yêu nhau nhiều năm qua.
Việc không ăn thịt có thể do yếu tố chủ quan hay do tâm lý tinh thần, lâu ngày tạo thành thói quen từ không muốn ăn – đến không thể ăn. Câu chuyện về 2 đứa trẻ chết nước, sau một thời gian “trưởng thành”, chúng gặp nhau dưới chín suối rồi yêu nhau… đã trở thành đề tài “nóng” nhất của xã Đại Phong (huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam) một thời gian. Thanh cũng “ấn định” luôn ngày cưới cho mình vào ngày 6/5/2010 âm lịch.
Và câu chuyện ấy lại càng “nóng” hơn khi vào một ngày đã được “ấn định”, tại gia đình ông Nguyễn Văn Hồng (SN 1952, tên thường gọi Hai Lũy) và bà Hứa Thị Bốn (SN 1956, thôn Mỹ Tân, xã Đại Phong) đã tổ chức một “ đám cưới ma ” cho đứa con trai đã khuất của mình với sự tham dự của đại diện gia đình “nhà gái” lẫn chòm xóm láng giềng… Hai cái chết nước trên một khúc sông! Trong trận đại hồng thủy năm 1999, cả một vùng rộng lớn ven sông Vu Gia (huyện Đại Lộc) bị nhấn chìm trong biển nước.
Còn những việc làm khác theo tập tục dân gian, theo ông Ngưu, địa phương chẳng thể can thiệp được bởi đó cũng là cách để những người thân xoa dịu nỗi đau. Sau nhiều giờ đồng hồ tụ họp kiêng, đến khi được ông Lê Văn Hải (SN 1960, ngụ xóm dưới, cùng thôn Tân Mỹ) cầm cây sào cắm đúng vị trí xác của Thanh, người dân mới đưa được nạn nhân lên bờ.
Thể này đưa bộ não trở về vô thức. Sau khi thầy cúng nêu danh tiếng, lý do, “chú rể” (người em trai đang bị “ứng nhập” thay thế) đứng lên thắp hương ôn bà tiên sư cha, rót rượu mời hai bên nội ngoại… “Chú rể” này cũng không quên kể lại những ký ức tuổi thơ, những “uẩn ức mà bấy bấy lâu ôm ở dưới cửu tuyền”. Lạ hơn với Tuấn, nhiều lần sau đó, dù đang làm việc cách nhà những 70km, nhưng không hiểu tại sao cứ mỗi lúc rùng mình, thấy lạnh nơi sống lưng, Tuấn lại lấy xe chạy về nhà.
Một trong những “chìa khóa” để lý giải vụ việc là cha của chàng trai bị chết trôi bỗng nhiên không ăn được thịt cá.
Nhưng bình tĩnh lại, tôi cũng tranh thủ hỏi “con bé Hội” vì nghe nói “cô dâu đã về, đang “ứng” vào anh Nguyễn Tuấn” để kiếm tra thêm. Lúc này, ông Hai Lũy mới tình cờ đi ngang qua biết chuyện, vừa ngụp lặn đã đưa được Hội lên bờ.
Đến khi tỉnh ngủ, Tuấn không hiểu lý do gì mình lại có mặt ở nhà.
Vì cả 2 đứa trẻ chỉ sống kiếp gửi ở thế gian một thời kì, khi ở dưới “cửu tuyền” mới thực thụ làm vợ chồng bên nhau mãi mãi. Đến lúc này, mọi người mới nghĩ đến chuyện “linh hồn” Thanh đang về và “dựa xác” Tuấn. (Ảnh minh họa). Có như vậy mới sống lặng được. Vì vậy mà Thanh quay về báo cho ba mẹ biết để tổ chức lễ cưới. Đám cưới với đầy đủ nghi lễ, có sự chứng kiến của “nhà gái” mặc dầu họ không tin lắm.
Cội nguồn của hiện trượng vong nhập là sự tương tác của ám thị lạ và tự ám thị. Khi bộ não chìm vào vô thức các tác động từ bên ngoài sẽ là ám thị lạ tạo ra sự tự ám thị.
Trong trạng thái khởi đầu vô thức, người đó vẫn nhận biết xung quanh, thu nhận các ám thị lạ như về liệt sĩ, về đau thương, về chiến trường qua thầy pháp hoặc nhà ngoại cảm. Được một thời gian yêu nhau, đến nay, Thanh và Hội quyết định… tiến đến hôn nhân. Khi “cô dâu” được mọi người tưởng tượng đi vào, cả nhà trai và đại diện nhà gái… quỳ rạp người cúi lạy, cầu nguyện “cô dâu chú rể” hộ trì phù trợ.
Theo lý giải của các bác sĩ, đây là chuyện không lạ. Điều đáng nói, vì nghèo túng, để có tiền lo đầy đủ nghi tiết cưới vợ cho con trai, ông Hai Lũy phải chạy vạy, vay mượn khắp nơi mới đủ để nhà cô đồng ở điện Hà Nha hướng dẫn. Lúc đầu, gia đình “nhà gái” không chịu nhưng vì muốn coi thử “con bé mình đã như thế nào” nên họ cũng đến.
Đương nhiên, Hội thì không ai nhìn thấy, chỉ hình dong đang đứng bên cạnh Thanh. Nghe tiếng kêu cứu, hàng chục người dân đang ở gần lao đến tức thì, thế nhưng cô bé vẫn bị dòng nước cuốn mất, không ai nhìn thấy được.
Cơ sở để nhiều người chứng kiến đưa ra nhận định này vì Tuấn một thời gian dài liên tiếp không có mặt ở địa phương, sau khi hết đi nghĩa vụ quân sự, Tuấn đi học rồi đi làm xa. Cũng theo lời ông Hai Lũy, trước khi làm lễ gia tiên, gia đình ông phải tiến hành vớt vong “cô dâu” ở dưới sông. Sự thật thì nhiều người cho rằng do ông bà Hai Lũy thương con quá nên đã để một số bà đồng lợi dụng trò mê tín dị đoan trục lợi.
Một số người chứng kiến cũng không tin rồi thử thách, hỏi những chuyện liên quan đến gia đình nhà cô bé Hội mất năm xưa, hỏi đến những người bạn của Thanh, cả lúc trước khi chết đã gặp ai, nói điều gì… Nhưng kỳ lạ, Tuấn đáp vanh vách như thể mình là người trong cuộc. Còn phần ông Hai Lũy, cứ hễ cắt gà vịt là y như rằng ông liền bị đau tức, nghẹt thở giống như ai đó bóp cổ.
Đặc biệt hơn, Tuấn lại gần ông Hai Lũy trách: “Hôm qua tui thấy ba đánh mẹ đó. “Ban sơ khi nghe cô đồng xướng tên rồi nói “2 vong hồn” đang vào khiến những ai chứng kiến đều lo sợ, cứ ngỡ phim kinh dị.
Cũng vì quá “nổi tiếng” mà khách chỉ cần nói đến tên Hai Lũy, cũng có thể nắm hết chuyện trong gia đình này. Gia đình cũng sắm đầy đủ tiền vàng, quần áo cô dâu, nhẫn, vòng cổ… nhưng bít tất đều bằng giấy. Trong dạng tự ám thị nhiều khi rất mạnh mẽ đặc biệt đối với những người có thế năng bệnh thần kinh cao, bộ não sẽ nhào nặn, xây dựng thành các kịch bản đặc biệt
Sáng sớm ngày 6/5/2010 (âm lịch), người làng kéo đến nhà ông Hai Lũy rất đông để xem “đám cưới ma”. “Lễ đính hôn” tiến hành ở điện cũng với rất nhiều thủ tục trao nhẫn, cho tiền… (đều bằng giấy) rồi toàn bộ về dự “lễ gia tiên” tại nhà ông Hai Lũy.
Khi các thủ tục vớt vong xong, họ mang về nơi gửi vong là điện Hà Nha, đấu làm “lễ đính hôn”. Bất kể hôm mai, cứ đến gần ngày giỗ hay các ngày rằm, mùng một, Thanh lại “ứng” vào Tuấn, bắt Tuấn chạy xe về quê, rồi kể đủ thứ về “cuộc sống ở dưới ấy” cho mọi người.
Không tin điều viễn vông, ông Hai Lũy quát lác ồn ã, cho rằng anh con trai thứ ăn nói xằng bậy.
Từ rày ba đừng to tiếng, đừng đánh mẹ nữa nghe”. Cũng ở ngay khúc sông này, nhiều năm trước, cô con gái của ông Lê Văn Hải tên Lê Thị Hội, khi đó mới 11 tuổi, đi hái rau và bị sảy chân chết trôi. Câu chuyện bắt đầu khi đến ngày giỗ lần thứ 10 của Thanh.
“Còn nước còn tát”, ông Hai Lũy liền hô hấp nhân tạo với mong muốn cứu sống cô bé nhưng tuyệt vọng. Đôi tân nương, tân lang đều đã khuất tên Nguyễn Công Thanh và Lê Thị Hội được thay bằng hình nộm.
Năm đó, làng Tân Mỹ nằm bên cạnh dòng Vu Gia cũng có đến hàng chục mạng người bị nước cuốn trôi. Ông Lũy kể, vào ngày 6/5 đó, gia đình tổ chức rước dâu về nhà chồng, còn gọi “lễ gia tiên”. Đặc biệt trong các tiệc quan yếu, Thanh còn dẫn Lê Thị Hội về nữa.
Tuấn đứng phắt dậy đi rót nước chè vẫn sôi sùng sục trên bếp để uống, rồi châm lửa hút thuốc lá trong khi lâu nay anh này không hề biết đến điếu thuốc. Tổ chức đám cưới cho “ma” Lễ cưới xôn xao cả huyện Đại Lộc diễn ra cách đây đã 3 năm, nhưng cho đến nay vẫn là đề tài “nóng” ở địa phương. Trong ngày giỗ anh, Tuấn cũng mới vừa về đến nhà ngay tức thì và hoàn toàn không được ai kể lại việc trong gia đình có mâu thuẫn hay những chuyện xung quanh láng giềng.
Anh con trai này sau khi thu vén xong đã rủ người bạn cạnh nhà đi ra phía cồn đất cao dẫn bò về chuồng. Lý do cho rằng, trước đây gia đình ông Hải có vớt vong con gái nhưng không làm đủ thủ tục, khiến hồn cô bé Hội vẫn còn ở dưới nước. Tôi đứng bên cạnh mà người cứ run cầm cậm. Khi hai thanh niên chèo ghe ra đến giữa sông, bỗng bất ngờ bị lật và bị nước cuốn trôi. Trước khi chết, Thanh vẫn cố ngoi lên, chới với nhìn một người dân lúc này đang đứng trên bờ nhưng bất lực, chẳng thể cứu được.
Chưa hết, Tuấn còn quay sang dặn dò mọi người trong gia đình từ nay đừng cắt cổ gà, vịt và tuyệt đối phải làm đồ chay trong ngày giỗ. Lễ cưới xốn xang cả huyện Đại Lộc diễn ra cách đây đã 3 năm, nhưng cho đến nay vẫn là đề tài “nóng” ở địa phương. Riêng “chú rể” hi hữu vẫn “ứng” vào người em trai. Trở lại cái chết của đứa con trai tên Thanh, ông Hai Lũy cũng nén đau thương cùng người thân lo mời thầy bà về tổ chức lễ lạt cho đứa con trai không may mất mạng.
Sau đó, Tuấn băng ngang qua đám người, tiến thẳng đến, chỉ vào mặt một hàng xóm đến ăn giỗ rồi nói: “Tại sao anh đứng trên bờ thấy tôi với tay mà không xuống cứu ”, khiến người này một phen kinh hồn xen lẫn xấu hỗ.
Một người bị vong nhập tức là người đó không thường nhật, có vấn đề về tâm thần hoặc thần kinh (nhẹ hoặc nặng). Khi đã là “người nhà Thanh” thì lúc này, ông đình ông Hai Lũy phải tiến hành các thủ tục vớt vong thay cho gia đình ông Hải, để cả 2 đứa “được tự do đi lại với nhau”.
Cả 2 núm bơi vào bờ nhưng Thanh bị đuối sức, sau vài tiếng kêu cứu rồi chìm nghỉm. Ông Lê Văn Hải đớn đau ôm xác con về lo mai táng, song song mời thầy chùa cúng vớt vong (một tập tục gọi hồn người chết nước để đưa về cùng xác – PV). Lễ vật cúng gia tiên gồm mâm trầu cau, cặp trà, cặp rượu, cặp nến, đĩa hoa quả… và những thứ này thì phải thật. Xong đâu đó, Tuấn ra đưa tay che miệng ngáp và ngồi phệt xuống lử cò bợ.
Về phía chính quyền, ông Lê Văn Ngưu, Phó chủ toạ UBND xã Đại Phong cho biết ngay sau “lễ cưới ma”, công an và các đoàn thể đã đến làm việc, nhắc nhở gia đình ông Nguyễn Văn Hồng – Hai Lũy nhằm tránh tiền lệ xấu về sau này. Ông vốn là bợm nhậu, trước đây không từ một thực phẩm gì, nhưng từ ngày đứa con “căn dặn”, hễ động đến một lát thịt chó, thịt trâu hay cá tràu, cá gáy.
Tỉ dụ bị chấn thương sọ não tùy ở chừng độ tổn thương, vị trí tổn thương… có thể để lại các di chứng từ đau đầu, chóng mặt, liệt, mất ngôn ngữ, rối loại nghe nói, sợ thịt cá… Những di chứng này thường xuất hiện sớm vài tuần ngay sau chấn thương. Bẵng đi một thời gian, vào năm 2009, trong gia đình ông Hai Lũy bỗng xuất hiện nhiều câu chuyện đầy tính liêu trai chẳng thể giảng giải được.
Trong lúc đang ngồi bày tiệc, đứa con trai thứ của ông Hai Lũy tên Nguyễn Văn Tuấn (SN 1984) bỗng dưng ngồi khóc nức nở rồi ôm chầm lấy bà Hứa Thị Bốn (SN 1956, mẹ của Thanh và Tuấn) gọi “ mẹ ơi, con nhớ mẹ quá. Tuy nhiên, theo quan niệm của một số người mê tín dị đoan, những người chết trẻ song chết nước thường rất “linh thiêng”, thành ra gia đình ông Hai Lũy không quên thỉnh thầy chùa về cầu siêu, mong cho vong hồn con siêu thăng.
Khi một người đi áp vong, hoặc lên đồng thường ngồi tụ hội như ngồi thiền để đầu óc trốn rỗng. Đến nơi, Tuấn bỗng khóc hu hu gọi mẹ, một lúc lại lên giọng nhắc đi nhắc lại những việc mà ba má phải làm lễ cưới.
Bà Bốn lúc này kể thêm, thời kì về sau, Thanh thường “nhập hồn” vào đứa em trai để về “thăm ba má”. Ban đầu một “thầy cúng” ở Hà Nha (thuộc xã Đại Đồng, huyện Đại Lộc) làm chủ lễ, bước vào nhà trai và nói mọi người tránh ra để “cô dâu” bước vào.
Nhưng nhờ vậy mà Hội mới có duyên gặp được Thanh. Do duyên số trời định của 2 gia đình, nên mới để cho ông Hai Lũy với xác Hội, ông Hải vớt xác Thanh lúc chết, nói cách khác là “vớt xác chéo” người này với xác con của người kia. Tôi thấy con bé biết cũng nhiều điều về gia đình tôi lắm, cả những chuyện xung quanh xóm làng sau này nữa” , ông Lê Văn Hải nói.