Breaking News

Du Lịch

Du Lịch

Chủ Nhật, 27 tháng 10, 2013

Cá biệt Bạn học.

Không biết vá miếng vá giấu mũi kim lặn chìm xuống vải nhưng sắm kim chỉ để đính lại cái cúc chẳng may sắp sút. Nó biết chút gì những năm tháng đã qua… Chiều đi học về. “Thế mới là đời ơi là đời chứ. Nhìn vẻ mặt của nhiều cụ ông. Bài tập đọc ấy. Bạn con tự mở xem”. Chị là bạn học của con. Bạn con muốn mang cuốn sách đi đọc theo ý mình. Chị thấy. Bác mẹ thành người trưởng thành.

Nhờ mẹ khâu cho. Cái thì sao chẳng như ngày xưa mẹ học. Đưa lên mạng. Từ ngày con học lớp một. Mới đầu cấp 2. Cúc màu nào. Con gái cười. Những túi cúc áo các loại. Anh chị em chị biết mẹ vui. Cặp sách đẹp có hai quai đeo lưng rất tiện căng phồng những sách những vở.

Thư viện trường con có sách Lênin đấy. Lấn cấn mãi chuyện học của con. Những sách những vở gì. Bố mẹ của con gái học từ mấy chục năm trước. Ôi. Bạn con học 12 môn quờ quạng. Móc con bọ. Chỉ màu nấy. Đưa con vào lớp xong là chị đi với mẹ. Hay để vắt lên lai quần lụa. Họ vui. Chị cười. Có con. Con nhờ. Bạn con hay thật cơ đấy. Rộn ràng khoe. Chị an ủi: “Đừng buồn.

Môn phụ. Bạn con ấy. Bố mẹ nên chi ngoan hơn. Giờ ra chơi chắc chưa quen thói bạn bè nên vào thư viện. Nó sẽ tra tự điển. Học láng cháng mấy buổi. Muốn xem. “Mẹ sắm cái xe ba gác để con thồ cặp”. Truyện tranh là thứ bạn mẹ chỉ mua vài cuốn mang về nhà.

Được mười. Lắm bữa truy bài cùng con mà chị phát hoảng. Môn khâu vá bị coi là môn phụ. Con nhớ chữ Lênin vì hồi cấp một con học bài tập đọc kể chuyện Lênin vào tiệm cắt tóc.

Cái thì vẫn nguyên như xưa. Mẹ thì có khéo léo gì hơn. Vì con đã tự khâu”.

Thế hả bạn con?. Chữ xanh?”. Mẹ nhất định không giúp. Tới giờ con gái vẫn học. Bạn cùng tổ. Trường mới. Hóm phết. Tính lại nhát. “Thật không?”. Con lại cười tinh. Dù trong nhà có hẳn một hộp đồ khâu với gần chục cuộn chỉ màu. Cứ coi mẹ như bạn mình ấy thôi. Nhìn mẹ. Dạy con. Mẹ kiêu hãnh. “Mẹ chụp ảnh con bưng cặp này. Cặp nặng gần 5 cân.

Nhiều lắm”. Cậu dì của con gái. “Bìa nâu. Rồi nó sẽ hỏi nọ kia. Nhưng sao trong lòng cứ lăm tăm. Chiều đi học về. Con đọc thấy chữ Lênin. “Ừ thì mấy cuốn truyện tranh đó”.

Thì học làm gì? Những tối không bận việc. Viết hẳn bài dài. “Thật”. Mẹ”… Cô em có con vừa vào lớp một. Nuôi con. “Chắc sách Lênin dành cho thầy cô? Thế bạn con đọc sách gì đấy?”. Lai quần áo có kiểu vắt tay vẫn mềm mại hơn là máy tuột một đường.

Bạn con mặt buồn so kể chuyện bao tay em bé nó khâu cho môn Kỹ thuật công nghệ chỉ được điểm năm. Chả có chỗ nhét thêm. Như làm phép. Nhớ ghi chú: Đời ơi là đời! Nghe chưa?”. Và như thế. Như cái tính hay hỏi của nó. Là hẳn rồi. Lớp mới. “Mẹ đánh dấu trang. Nhỉ. “Sách bìa trắng. Con. Chị bảo. Cụ bà đi lĩnh huy hiệu. Kéo bấm chỉ… Mẹ vụng khâu thì sắm quá trời chỉ và cúc làm gì? Mẹ không khéo như bà ngoại.

”. Buổi tối hôm trước. “Vâng. Con gái bắt đầu vào tuổi teen.

Designed By VungTauZ.Com